Tôi nghĩ rằng để ngăn chặn hay giảm bớt thói hôi của như thế này thì mất khá nhiều thời gian cho việc
Để ngăn chặn điều đó. Tôi nhìn thấy trong những khuân mặt tham dự 'hôi của' không chỉ có người lớn. Chỉ là thay vì đưa thông báo cổ xúy hơn về hành động hôi của thì giới truyền thông nên đưa ra thêm những góc nhìn tích cực hơn về những người Việt đang cố gắng xây dựng hình ảnh đẹp cho nước mình. Chứ không chỉ riêng thói xấu 'hôi của'. Thì cầu mong rằng những chuyện như thế này sẽ không lặp lại nữa".
Điều này xuất hành từ tâm lý "đây là tài sản không chủ. Tôi nghĩ phần lớn do giáo dục mà ra. Nhặt được của rơi thì trả lại cho người đã mất. MC Tùng Leo: "Phải nghĩ suy sâu xa duyên do của hành động này
Tôi và nhiều người khác đều cảm thấy rất bức xúc về hành động 'hôi của' trong một số sự việc nổi cộm. Thay vì sự vui sướng. Việt Nam đang hướng phát triển lên và nhiều du khách nước ngoài cũng có thể cập nhật những tin cẩn về việc này.
Theo Chi. Mọi người vì một người là nghĩa cử cao đẹp. Để ngăn chặn việc này thì mỗi cá nhân chủ nghĩa phải có tinh thần. Ông bà ta xưa nay đã dạy đói cho sạch rách cho thơm. Chúng ta hãy truyền và phê phán nó để nâng cao tinh thần của cộng đồng”. Khi gặp người hoạn nạn chúng ta đã không viện trợ thì thôi. Được lên ngôn ngữ! - thế thì sẽ mãi không thoát được lề thói hôi của!" Hương Tràm: " Theo dõi thông báo trên báo chí thời kì qua
Biểu lộ rõ bản tính vô tâm. Chỉ cần 1 người đứng ra nói không với hôi của và chìa một cánh tay giúp đỡ là tương khắc những người khác sẽ cảm thấy mắc cỡ". Mà còn có cả trẻ nít. Nhưng chính họ cũng không hiểu được ý nghĩa của chữ "chân thực" và có thể họ cũng chưa từng được nghiêm túc khuyên bảo về điều đó.
Thanh Thảo: "Nhìn cảnh tượng đấy thấy mắc cỡ lắm! Tuy không phải là ai nhìn thấy hoạn nạn cũng lờ. Thế nhưng việc thông tin lan tràn đã vô tình đánh đồng rất nhiều người Việt Nam cũng sẽ có những hành động như thế.
Mọi người mới biết và lên án kịch liệt. Nên cứ việc lấy mà không lừng chừng. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: "Chung nghĩ rằng đó là một hành vi ăn cướp đáng hổ thẹn. Chúng ta cần phải lên án mạnh mẽ và răn đe việc "hôi của" người bị nạn để mọi người thấy rằng đây là 1 hành động rất xấu và nhìn lại mình
Người ta sẽ nghĩ gì? Hiếu có đọc một bài báo của Nhật viết về một có một khách bị mắc kẹt chân ở tàu điện ngầm. Điều đó cũng cho thấy đó là thời điểm bản thân những người "hôi của" đều đang lơ với lòng tự trọng của chính mình. Tự tinh thần để có những hành động đúng đắn hơn trong cuộc sống chung với cộng đồng hàng ngày". Huy nghĩ mọi người cũng bắt đầu nhận thức được sai trái của mình.
Nhất là khi tin đã lan ra tận nước ngoài. Mẹ tôi dạy tôi từ nhỏ. Khiến thế giới nhìn Việt Nam thiếu sự trọng.
Chứ không phải chỉ dạy con bằng miệng. Giáo dục là nguyên tố chủ chốt để hạn chế và tự bản thân mỗi người răn đe chính mình trong mỗi hoàn cảnh của cuộc sống. Ở đâu cũng có người này người khác việc ngăn chặn hoàn toàn là việc rất khó để thực hành
Có hay chăng chỉ có thể giáo dục tư tưởng từ trong nhà trường và gia đình". Nếu có thể được. Hy vọng công ty sẽ không khiển trách và bắt tội bác ấy". Sống lâu hơn. Tôi đã cảm thấy rất buồn cho một nhóm người không có ý thức có những hành động hôi của.
Thật sự không thể đưa ra bất cứ điều luật hay quy phạm gì được. "Nhập nhoạng". Những người đó tuy hằng ngày dạy con phải trung thực. Tình người chừng như đang mất dần đi trong 1 xã hội quá thực dụng chủ nghĩa này.
Hà Anh Sao Mai: "Khó ưng được sự thật về đạo đức cũng như nhân cách
Đằng này lại còn hội đồng hôi của. Trịnh yên bình: "thời gian gần đây. Nếu không tìm được cho người đánh rơi thì mình nên gửi vào từ thiện.
Phải bắt đầu từ chính trong gia đình. Mình làm vậy mình phải suy nghĩ cho cuộc sống người ta nữa chứ. Một vụ tai nạn có thể trở thành đề tài hiếu kì hơn là giúp đỡ nạn nhân.
Những điều tốt này chúng ta nên học hỏi". Người ta thường "hôi của" trong những thời khắc "loạn lạc".
Theo dõi qua báo chí Bình cũng biết nhiều thông báo về nạn hôi của đang diễn ra khiến dư luận bức xúc. Một đứa trẻ có thể bị bạc đãi
Và tàn nhẫn của con người. Theo YanTV Cùng báo Đời sống và luật pháp điểm lại tin sao Việt 24h qua:. Vì sao? Vì sẽ dễ làm người khác suy nghĩ: À nếu hiện nay mình cứ đi hôi của thì mình sẽ được lên báo.
Lúc này nói qua nói lại cũng không giải quyết được vấn đề gì. Có một số ít người đã thức tỉnh và nhận ra lầm lỗi. Ngô Kiến Huy: “thực sự Huy nghĩ chúng ta bị cái gọi là theo trào lưu.
Tâm lý này xuất phát từ sự lỏng lẻo giáo dục. Luật pháp cũng khó mà lan vào được. Nhưng thà bò còn đỡ trinh nữ hơn là hôi của kiểu đó. Mong là sau chuyện này mọi người đọc xong những bài báo sẽ rút kinh nghiệm cho bản thân
Họ sẽ đánh giá thế nào về người Việt mình? Bên cạnh đó. Ngoan ngoãn. Nhưng thật sự hành động đó có khác gì ăn cướp của người khác. Nó không khác gì trộm cướp giữa ban ngày. Hồ Quang Hiếu: “Hiếu nghĩ một số người làm xấu cả bộ mặt Việt Nam khi bị đưa lên các báo đài nước ngoài.
Họ xem đó là điều thường nhật và may mắn nên kéo nhau đến hôi của. Chi Pu : "Chi nghĩ rằng sự việc vừa qua là một chuyện rất đáng buồn.
Tôi cũng ko đồng ý việc quyên tiền ủng hộ người bị hại. Nhạc sĩ Nguyễn Hồng Thuận: "thời kì vừa qua trong đời sống tầng lớp chúng ta đã diễn ra nhiều sự việc thật xấu xí của vài cá nhân nhưng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của người Việt Nam.
Khi mà lòng tham vật chất đã lấn tất cả Rất buồn khi đọc được những thông báo gần đây về việc "hôi của"
"Hôi của" - tức là lấy tài sản của người khác khi họ gặp nạn.
Lấy vật chất của người biến thành của mình. Phạm Quỳnh Anh : "Theo Quỳnh Anh thì chúng ta đang bị khủng hoảng niềm tin và sự bao dong yêu thương nhau. Chỉ cần vài giây để đặt mình vào tình cảnh của những người chủ hàng hay những người làm rơi tiền. Thậm chí đồ vật rơi rớt thấy nhiều người chạy đến nhặt và lấy thì tạo một quán tính là mình cũng muốn lấy về nhiều khi không biết lấy về để làm gì? có dùng được không?! Hôi của là một điều không nên.
Một lon bia hay một vài chục nghìn trong lúc hỉ hả trên sự mất mát của người khác không làm chúng ta giàu lên. Cá nhân Bình khi biết đến hành động xấu xí đó của một bộ phận người dân cũng cảm thấy bức xúc và mắc cỡ thay cho họ. Gọi là đáng trách thì đáng trách đấy.
Người ta sẽ giúp người bị rơi đồ gom lại và đưa trả cho họ. Ích kỷ rất hổ hang và đáng hổ thẹn của mình
Và văn hóa đào tạo cho giới trẻ sau này nữa". Một vụ tai nạn như vừa qua có thể trở nên một dịp trục lợi rất mọn nhưng để lại một hậu quả có thể hạ gục cuộc sống kinh tế của nạn nhân. Rõ ràng là nhờ những phóng viên nhanh tay chụp lại được những hình ảnh đáng buồn ấy.
Nếu mọi người nhận thức được đây là việc xấu và có thể biến mình thành người xấu. Tôi không phán xét cách sống và lối sống của người khác nhưng tôi nghĩ việc này đã có từ. Lại trở nên nguyên tố đề đạt. Khi sự việc hôi của đưa tin chan chứa nhiều người hiểu lầm rằng đây là 1 chiêu trò PR cho nhãn hàng".
Nếu người đầu tiên chạy đến nhặt những thùng bia chất lên xe
Hãy kêu gọi chính những người hôi của làm chuyện đó. Cao Thái Sơn: "Ngay từ khi đọc thông báo này trên báo chí. Đó có thể là hành động thiếu suy nghĩ của họ trong 1 giây lát nào đó nhưng hồ hết đó đều là những người đã trưởng thành và việc làm thiếu đạo đức như vậy thật sự là không thể ưng ý được. Đừng tạo ra một thói quen xấu trong từng lớp: ai muốn gây lỗi cứ gây.
Chúng ta sẽ truyền thêm hàng chục câu chuyện đẹp và nhân văn khác để củng cố lòng tin vào việc làm điều tốt không còn là chuyện cổ tích giữa thời nay nữa". Chung cảm thấy xấu hổ thay cho họ. Nhưng thay vì ngồi nói lên án này nọ. Chính vì một số đối tượng như thế đã khiến cho hình ảnh con người Việt Nam trở nên méo méo trong mắt bạn bè quốc tế.
Tôi nghĩ rằng. Gốc
Nathan Lee : "Tôi từng sống ở nước ngoài một thời gian dài. Việc tin tưởng này bị lên những bìa báo nước ngoài tuy điếm nhục.
Đi từ gốc. Tôi nghĩ rằng. Đừng để bạn bè quốc tế người ta thảo luận về vấn đề này.
Vậy từ nay ai cũng toàn quyền vô tư vi phạm các khuôn phép đạo đức từng lớp hay sao?". Diễm My 9X : "Khác với chuyện lạt khi người đi đường bị nạn - đây chỉ là phản ứng và thái độ. Mọi người cần lên án mạnh mẽ và coi việc hôi của cũng giống như đánh cắp trộm cướp ngoài đường thôi"
Chính bản thân người làm Cha. Hãy đổi thay điều này từ chính sự giáo dục cho thế hệ sau về những mực thước đạo đức cần có khi dự cộng đồng và xã hội. Đó là điều rất đau đớn khi những em nhỏ chưa có được một nền móng giáo dục tốt để tinh thần hơn về tình cảnh và biết hành động sao cho đúng đắn.
Biết đâu những người sau cũng làm thế. Thế nên khi về Việt Nam tôi cũng ít nhiều bị shock khi gặp những trường hợp gọi chung là "hôi của". Tôi tin những người 'hôi của' sẽ suy nghĩ và biết dừng lại hành động tham.
Trong từng quan hệ với hàng xóm hàng xóm. Bản thân những người làm cha làm mẹ đó còn không ý thức được chuyện hôi của.
Với tôi cách để ngăn chặn. Nhất là báo chí nước ngoài đăng hình ảnh về vấn đề đó làm xấu mặt người Việt Nam quá! Không biết những người đã tham gia hôi của hôm đó nhìn lại hình ảnh mình trên báo đài có thấy hổ hang không? Ngoài việc cần xử lý những người hôi của thì nên tìm cách trợ giúp bác tài xế khỏi bị bồi thường số tiền lớn
Và đáng buồn hơn. Nhưng đó chính là điều cần thiết để những người hôi của nhận ra được sai trái và hậu quả của nó. Để hạn chế và ngăn chặn thói xấu này. Hoặc dùng tiền phạt những người đó giúp bác ấy. Ai cũng đi làm để mưu sinh. Với cả. Đánh giá tư cách một con người là một cái giá mà tôi nghĩ không ai muốn đánh đổi".
Sĩ Thanh : "Hôi của là không tốt. Từ đó có thể hạn chế bớt những hành động xấu.
Nếu chỉ giáo dục trên sách giáo khoa vào giờ Giáo Dục Công Dân mà không có những hành động trực giác cụ thể thì chẳng thể hiệu quả được"
Hạnh phúc trên những nỗi đau và thất vọng của người khác. Có một sự thực là những người đi hôi của chỉ là một số ít người có cái nhìn thiển cận và hay "hùa" theo người khác.
Hạn chế nạn hôi của thì chính là báo giới chỉ cần đưa 1 vài tin về việc này và không cần đi sâu quá. Nên về phía tôi. Chỉ có là tư duy của mọi người. Hành động 'hôi của' phản ảnh một ý thức còn chưa đầy đủ về tình tương thân tương ái và tính cộng đồng và đó là một hành động đáng lên án và cần phải loại bỏ. Sự việc là bài học cho quờ chúng ta”.
Chuyện xấu thì lan đi rất nhanh. Hoặc bỏ quên luôn thói quen cứu người gặp nạn. Thì làm sao họ dạy con cái họ văn minh lên được
Cả mấy chục người phải đứng lại để đẩy chiếc tàu ra để giúp người khách đó. Làm Mẹ phải thật sự chân thực trong cách sống. Quỳnh Anh mong cứ mỗi câu chuyện xấu được truyền đi. Cộng đồng còn lại chịu lỗi dùm và sửa lỗi dùm. Với những trường hợp rơi rớt đồ thì theo lối sống phương Tây.
Và vì sự việc đó mà đã có bài báo ở nước ngoài đưa tin về Việt Nam và lại lần nữa khiến người dưng nhìn vào có cái nhìn không mấy thiện cảm với người Việt.
Nhưng giờ khi mọi chuyện đã diễn ra. Thì chuyện hôi của đã là hành động và kiên cố là hành động sai. Kế tiếp là bổn phận của nhà trường.
Khi xem được những tin cẩn đó. Đều là dân Việt Nam cả. My từng đọc một câu rằng "Điều độc nhất vô nhị khiến cái xấu thắng lợi là những người tốt không làm gì cả".
Nhờ vậy. Bất kỳ chuyện gì xảy ra người dân thường tụ họp lại nhìn nhìn xem xem. Đó là một hành động đáng hổ thẹn và cần bị lên án. Đem lại hình ảnh không tốt cho người Việt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét