Lấy hết can đảm tôi khai thật công việc với cô ấy
Trên biên bản chỉ ghi vỏn vẹn: “Hưởng dương 1 ngày tuổi”.
Họ đáng thương hơn đáng giận. “Cả đời làm viên chức Nhà đại thể của tôi. Tránh hủi. Năm 1991. Hai vợ chồng cũng trốn luôn khỏi bệnh viện với số tiền viện phí vẫn còn thiếu. Câu chuyện ám ảnh nhất là khi ngồi gom tử thi của một bệnh nhi nhảy lầu tự sát ngay trong bệnh viện. Sau hôm đấy. Vì khoa học.
Dù rằng. Bế con chạy sang chỗ khác vì sợ hơi lạnh… Những câu chuyện kiểu như vậy. Điều buồn nhất Hơn 20 năm làm công việc lo đưa những sinh linh bé bỏng về bên kia thế giới.
Bọn trẻ đang nô đùa. Khiếp lắm! Tốt nhất là nên tránh xa kẻo ma ám.
Đến lúc chia tay ông. Những người làm công việc tại nhà xác không “lạnh” như mọi người vẫn nghĩ. Chỉ một số ít có tình cảnh khó khăn mới gửi lại để thu xếp tính liệu. Vì tương lai sẽ không còn những đứa trẻ phải sớm lìa đời do các căn bệnh tương tự nên chúng tôi đành cắn răng thực hiện”. Thông cảm cho công việc của mình. Khiến ông trông già hơn nhiều so với cái tuổi 45 của mình. Trong Bệnh viện Nhi Trung ương có đến hàng chục trường hợp tử vong.
Trong một gia đình không mấy khả giả. Chúng cũng hiểu chuyện.
Mới chưa đầy tuổi đã phải cô đơn một thân một mình về thế giới bên kia”. Tự ti. Thậm chí thấy ông đến gần. Giờ bọn em chẳng còn gì. Ông bố phải chạy “xe ôm” kiếm thêm phụ vào tiền điều trị. Mỗi khi có hài nhi nào mất. Họ thường nói giấu là làm tạp vụ. Hay cái ông này chẳng làm được việc gì mới đi trông nhà xác.
Có người ác khẩu còn vu cho cho chúng tôi cái tội ăn cắp nội tạng thi hài. Chấp thuận công việc của tôi. Y học phát triển. Hai vợ chồng kia đã lên tận Nghĩa trang Văn Điển đón con về. Hai vợ chồng vẫn cầm cố vay để chữa chạy cho cháu bé. Tự tay tôi ngồi gom xác cháu lại. Điều làm ông buồn nhất chính là sự xa lánh của từng lớp.
Săn sóc cho những hài nhi đoản mệnh. Nhưng với ông. Mãi không thấy có người nhận mang đi. Con bé như hiểu được bệnh tình. Cũng chính vì sự “kỳ thị” đó mà nhiều người không muốn cho ai biết về công việc của mình.
Nhưng đáng giận nhất là những kẻ nỡ vứt bỏ con mình. Chỉ tình cảnh khó khăn. Chuyện nghề của mình để nhiều người biết. Dẫu sao vẫn có một sự xa lánh hay đúng hơn là “kỳ thị” khi nom công việc của những người làm trong Nhà đại thể - một nơi mà người ta vẫn quen gọi là Nhà xác.
Xa lánh của hàng xóm cũng tủi hờn. Đoạn đường từ các khoa chữa bệnh về Nhà đại thể ngày nào tôi cũng đi mà hôm đấy sao dài bất tận. Người ta cho rằng chúng tôi khiến thây các cháu không còn vẹn nguyên. Ông có nghe kể lại. Chỉ trực săn sóc con gái. Sinh năm 1969 tại Cầu Giấy - Hà Nội.
Tôi đành nuốt nước mắt tắm rửa cho cháu. Điều kiện kinh tế hạn hẹp khiến tỷ lệ tử vong ở trẻ mỏ khôn xiết lớn. Tròng mắt hõm sâu. Như trong một ca trực. Thậm chí có những người đang bế con nhỏ. Cũng đã xác định. Ông lại lọc cọc đẩy chiếc xe lên “đón” cháu về. Tôi nhận ra. Số mệnh đã công bằng khi đem người con gái phúc hậu đó đến cho tôi.
Ông có nhiệm vụ hỗ trợ bác sĩ Giải phẫu các thây để xác định nguyên cớ tử vong. Khi khoa Giải phẫu bệnh của Bệnh viện Nhi Trung ương tuyển nhân viên.
Rồi thuê xe đưa xuống tha ma Văn Điển để làm điện táng. Nhưng đớn đau nhất là chính những người trong bệnh viện cũng coi thường ông. Ông chỉ có thể lầm lũi làm mướn việc của mình suốt bao năm nay. Đến hiện. Hai vợ chồng trẻ ở cách Hà Nội đến 300km lặn lội đưa con ra khám bệnh.
Ông nhớ có một trường hợp đáng thương: “Chuyện xảy ra cách đây đã vài năm. Thế rồi ông gắn chặt cuộc đời mình với công việc này. Mắc bệnh hiểm nghèo. Cách đây mới chỉ chừng 10 năm. Nhưng công việc là công việc. Chúng tôi phát hiện ra mẩu giấy họ để lại: “Chúng em đã bán quờ gia tài để lo chữa chạy cho cháu.
Các cô y tá thấy ở chân cầu thang có một cái túi màu đen. Người ta khi làm nghề này thường ít muốn mọi người biết. Vừa mới đón một xác từ khoa này thì khoa bên cạnh đã gọi ông. Mặc cảm xưa kia giờ là sự chia sẻ với bố”. Tránh xa. Cháu chẳng còn hình người.
Có gia đình không đủ cả tiền thuê xe đưa cháu về. Khi còn bé trước sự xì xào. Thấy mấy “ông nhà xác” đi qua là lảng tránh. Phí càng ngày càng tốn kém nhưng bệnh tình của cháu thì không có dấu hiệu thuyên giảm.
Ông cẩn thận quấn cho các cháu chiếc tã mới nhất. Cái ông này suốt ngày ở gần người chết. Ông kể. Trong 3 người. Những câu chuyện ám ảnh Trong suốt 21 năm làm nghề. Ông nở một nụ cười hồn hậu khi nói về gia đình của mình - một nụ cười hiếm hoi mà suốt câu chuyện lần trước hết tôi được nhìn thấy: “May mắn nhất cuộc thế tôi là tìm được một người hiểu.
Hai vợ chồng nông dân nhà rất nghèo. Người ta có bỏ đi thì mình cũng đành chịu. Đó là một bệnh nhi đã hơn 10 tuổi.
Không có khả năng. Tôi đến nơi thì bà mẹ đã ngất lịm đi từ lúc nào. Ông Hưng đã trải nhiều câu chuyện ám ảnh. Còn các con tôi. Hiếm hoi lắm mới thấy họ mỉm cười. Rơi từ tầng 8. Ông kể: “Ngày ấy tôi từng nhiều bận bị người thân các cháu đuổi đánh. Gia đình vẫn khích lệ cháu tranh đấu với căn bệnh. Thường thì gia đình đều xin cho các cháu được về nhà luôn.
Chẳng cần nghe giải thích. Ông là một trong 3 nhân viên đang công tác tại Nhà đại thể Bệnh viện Nhi Trung ương. Ấm áp thương. Dù là nửa đêm. Tuy nhiên. Có lẽ môi trường làm việc phải xúc tiếp nhiều với thây khiến ai lần trước nhất gặp họ đều có chung một cảm giác: lạnh. Thương bác mẹ nên nhân lúc bà mẹ ra ngoài. Hay chung chung là làm ở bệnh viện… Riêng ông Hưng.
Họ lao vào đuổi đánh. Mong nhận được một sự thông cảm dành cho những người đang làm công việc như ông.
Hay hộ lý. Các cô mở ra mới hoảng hồn phát hiện xác một bé trai sơ sinh vẫn còn cuống rốn. Mỗi ngăn lạnh như vậy có 3 đến 4 cháu nằm chung mà vẫn thấy lọt thỏm. Biết đâu trong đó có cả những hài nhi là người nhà của những người vẫn xa lánh mấy “ông nhà xác”? Đỗ Nguyễn. Một phần cũng vì gia đạo thiếu thốn mà ông phải bỏ dở giữa chừng khi đang theo học Trung cấp Y tế Hà Nội. Hàng ngày.
Ý định ban đầu của ông là muốn nối theo ngành Y mà ông đeo đuổi lâu nay nay. Nhiều bạn bè. Hơn một tháng sau thì cháu mất. Nhiều cháu mới chỉ ra đời được một tiếng. Gớm chết. Ông lại bỏ tiền thuê “xe ôm” giúp họ đưa con về quê. Chỉ tội cho thằng bé. Láng giềng khi thấy ông vẫn khinh. Không liên lạc được với bố cháu bé. Tôi đẩy xe trong vô thức mà nước mắt cứ lăn dài không sao ngăn nổi”.
Thế cục đã không bất công với ông khi dành cho ông một mái ấm hạnh phúc. Khuôn mặt hốc hác. Ông đã xin vào làm. Khi nền y học nước ta còn chưa phát triển. Và đó cũng chính là những thử thách trước nhất dành cho ông.
Lúc tắm rửa cho cháu bé. Ông lại muốn kể hết chuyện đời. Nhưng ông lại được phân công về làm ở Nhà đại thể của bệnh viện. Ông tâm sự. Những người làm thuê việc không ai muốn làm này gặp rất nhiều.
Tôi vẫn còn nhớ. Mà sâu thẳm trong họ là tấm lòng có nhân. Mặc vào bộ quần áo tiêm tất nhất rồi mới đặt các cháu vào những chiếc hòm gỗ để đưa vào ngăn lạnh. Bệnh trở nặng. Cháu bé phải ở lại bệnh viện suốt cả tháng trời. Số ca tử vong đã giảm đi rất nhiều. Nhà có cháu nhỏ còn đóng kín cửa. Người mẹ từ ngày con mang bệnh cũng đổ bệnh theo chẳng làm ăn được gì.
Nhưng cô ấy đã cảm thông. Bị đuổi đánh vì nghi oan “móc túi nội tạng” Đó là tâm sự của ông Nguyễn Quang Hưng - viên chức “Nhà đại thể” thuộc khoa phẫu thuật bệnh.
Mỗi đêm. Ngày ấy. Tuy nhiên. Xin bệnh viện giúp chúng em lo cho cháu”. Nhưng khi lớn lên. Nghe lời ba má dặn cứ hễ thấy ông cũng chạy biến như tránh tà. Bản thân tôi cũng đau đớn khôn cùng bởi không ai muốn làm việc đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét